Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010

Căn-tin trường học – khúc ruột thừa!


Của trường:
("giấy phép")
Căn-tin trường học, nằm trong khuôn viên trường, có "phép tắc" của trường, được độc quyền "phục vụ" ăn uống cho học sinh (còn thầy cô thì tùy), có nộp tiền hàng tháng cho công đoàn trường. Ai nói không phải của trường thì chắc chắn sẽ bị trường…cự đẹp!

Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

Tiêm chủng và sốc phản vệ

Hôm qua, bên TTYT có đề nghị mình làm dùm "sô" cấp cứu sốc phản vệ cho chiến dịch tiêm vaccine viêm não Nhật bản sắp tới.
Người mới nói chuyện cũ, quả thật là khó.
Qua tìm kiếm tài liệu để "nói thêm" ngoài cái thông tư 08, mình thấy có mấy cái hay hay...
Người Mỹ, họ làm một nghiên cứu về nguy cơ sốc phản vệ sau khi tiêm vaccine cho trẻ  em và thanh thiếu niên trong Dự án liên kết dữ liệu an toàn tiêm chủng (Vaccine Safety Datalink Project) cho một kết quả như vầy: Giai đoạn từ 1991 - 1997, họ xác định có 5 cas có khả năng bị sốc phản  vệ do tiêm chủng trong tổng số: 7 644 049 liều vaccine được tiêm, không có tử vong, nguy cơ là 0.65 cases/cho 1 triệu liều. Với kết quả này thì những ai lạc quan có thể yên tâm, đời này..."chưa tới phiên mình trúng số". Con số này cũng cho chúng ta sự nghi ngờ về thông tin là ở tỉnh nào đó mà năm nào cũng bị sốc phản vệ do tiêm chủng, và nhắc cho chúng ta về một "sự kiện y khoa nổi tiếng": ở một xã, trong một buổi tiêm mà xảy ra 7,8 đứa bị sốc phải dùng adrenaline là điều không nên quên. (nhưng nhớ để để nói xấu nhau thì không phải mục tiêu của bài viết này)
Trong xử trí sốc phản vệ: có 2 bước mang tính quyết định để cứu mạng:
  • Nhận dạng cho được sốc phản vệ.
  • Sử dụng tức thì adrenaline (epinephrine)
Để nhận dạng ra sốc phản vệ thì nên đọc lại triệu chứng: để dễ nhớ thì nên qui về nhóm triệu chứng: biểu hiện ở da, hệ hô hấp, hệ tim mạch, hệ tiêu hóa. (cũng nên lưu ý rằng: có thể có nhiều triệu chứng  trên 1 người bệnh, nhưng cũng có khi chỉ có một triệu chứng mà thôi, ví dụ: huyết áp hạ thấp)
Còn quyết định dùng adrenaline là một quyết định có tính sinh tử (a life-and-death decision), vì nếu sốc phản vệ: không dùng adrenaline thì chết chắc, còn dùng sai thì cũng...mệt lắm.
Ở Mỹ có biệt được định sẵn liều, trong ống kiêm tiêm sẵn (auto-injector) 0.3 mg cho người lớn  hoặc trẻ >10 tuổi; 0.15mg cho trẻ em từ 3-10 tuổi, nên họ không có bàn tới chuyện rút thuốc, pha thuốc, tính liều như chúng ta (có lẽ họ rung hơn chúng ta chăng?)  
Chuyện sốc phản vệ trong tiêm chủng là rất hiếm, nhưng vẫn xãy ra. Chuyện lập một kế hoạch chống sốc phản vệ nói chung hay cho tiêm chủng nói riêng là điều rất nên làm và có tổ chức diễn tập thường xuyên để nhắc nhỡ cho mọi thành viên trong trạm y tế đều có thể nhận dạng được sốc phản vệ sử dụng nhanh chóng adrenaline. Vì sốc phản vệ có thể khởi phát sau vài giây, cái chết do sốc phản vệ có thể chỉ sau vài phút!
Nốt ong chích, (cái này cũng dễ gây sốc phản vệ lắm)

(Tham khảo thêm ở đây )



Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010

Diễn tập chống cúm gà.


Lần đầu tham gia quan sát diễn tập, qui mô cấp tỉnh (có nhiều quan sát viên ngoại quốc) với ì xèo  xe pháo; quan chức áo...mũ tề chỉnh, còn  "quân lính" thì nghiêm túc...có thừa.
Cái ấn tượng mà mình tâm đắc nhất đó là "tác phong thời chiến" của những người chỉ huy tác nghiệp ở ngoài thực địa, chỉ huy ra mệnh lệnh dứt khoát, những người thực hiện lệnh thì nhanh nhẹn và nghiêm túc, nghe và nhìn rất ấn tượng.
Cái một cảnh cũng ấn tượng không kém là cuộc họp ban chỉ đạo huyện:  âm thanh thì tiếng được tiếng mất, vài thành viên ban chỉ đạo phát biểu như vừa mới ngủ dậy, không tương xứng với tình trạng khẩn trương, nguy hiểm đang giả định.
Khi diễn tập: các đội chống dịch dõng dạt  báo cáo: 100% thành viên đội chống dịch có mặt để tác chiến... dĩ nhiên tập một tháng (?) rồi mà không có mặt ngày hôm nay thì có mà...toi. Nhưng thực tế khi có dịch sẽ khác nhé: kẻ sợ, người lo, chị kia con bệnh, anh nọ chưa tỉnh bởi...còn say...
Một điều cần lưu ý: trong 6 chiếc xe hơi tham gia diễn tập thì có tới 5 chiếc được huy động từ tỉnh, chỉ có 3 chiếc gắn máy là của huyện, vậy thì khi có dịch, khả năng huy động phương tiện là như thế nào? sao không thử  ra lệnh điều động xe pháo của huyện xem sao nhỉ?
 
 Quan sát viên quốc tế khá đông, có kẻ sung...
có người  oãi sớm..
Xe chống dịch

Đại biểu (quan sát viên) lội bộ đến thực địa
Dân quân giữ chốt: "Cấm ra vào khu vực nguy hiểm!". Anh bạn này đứng như vậy gần 3 giờ. Sự nghiêm túc đáng khen.
 Thầy (thuốc) chạy! (Hy vọng là khi có dịch họ cũng chạy vô như vầy, chứ  đừng có...bỏ chạy)
cái pát quá ấn tượng!
váy cũng lạ không kém

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

PHÒNG CHỐNG SỐT RÉT - KẾT QUẢ VÀ SUY NGHĨ

Cuối những năm 80, đầu những năm 90 của thế kỷ trước, bệnh sốt rét hoành hành dữ dội ở Long An, trong đó có các xã vùng hạ  huyện Cần Giuộc, Cần Đước. Một số nguyên nhân được xác định là: mầm bệnh được du nhập do những người đi làm ăn ở vùng dịch tễ sốt rét như Trị An, Sông Bé, Cần Giờ… đặc biệt là bộ đội trở về từ chiến trường Cam-pu-chia, cộng với thói quen không ngủ mùng và thiếu mùng ngủ của người dân, làm cho dịch bệnh bùng lên dữ dội.
Sau đó, hàng loạt các biện pháp phòng - trị được đưa xuống cộng đồng như: phun hoá chất dịêt muỗi, tẩm hoá chất xua muỗi vào mùng ngủ; cấp phát mùng miễn phí cho dân; thành lập mạng lưới cộng tác viên; tuyên truyền vệ sinh phòng bệnh; huấn luyện xét nghiệm viên; trang bị kính hiển vi để phát hiện sớm bệnh; điều trị tại chổ miễn phí…Kết quả rất ngoạn mục: số bệnh nhân sốt rét giảm liên tục, liên tục…và 10 năm nay sốt rét hầu như không còn là vấn đề sức khoẻ của một số vùng trong đó có vùng hạ Cần Giuộc
Theo Sốt rét học (Nguyễn văn Kim, Phạm ngọc Thái, 1996 trang123) ở những vùng mà sốt rét ngưng lây truyền trong 3 năm thì có thể xem như sốt rét không còn lưu hành trong vùng đó nữa  mặc dầu vector truyền bệnh (muỗi anopheles) vẫn có thể còn tồn tại, vùng này có thể được coi là vùng có tiềm năng sốt rét. Từ tiềm năng sốt rét tới vùng sốt rét lưu hành  còn phụ thuộc thêm vài yếu tố.
Theo Trung tâm kiểm soát bệnh tật Hoa Kỳ (CDC): một người du lịch vào vùng sốt rét  nên tạm hoãn cho máu trong một năm kể từ ngày trở về; người trước đây sống trong vùng sốt rét hoãn hiến máu 3 năm và những bệnh nhân được chẩn đoán là sốt rét không được hiến máu 3 năm kể từ khi điều trị dứt bệnh. Những người sống trong vùng không sốt rét 10 năm thì  hệ  kháng thể chống sốt rét có được trong quá trình sống chung với sốt rét trước đây cũng biến mất.
…Có lẽ vùng hạ Cần Giuộc cần được xem như vùng không còn sốt rét lưu hành. Việc xác định này là cần thiết cho các nhà hoạch định chiến lược phòng chống sốt rét có những thay đổi chiến thuật cho phù hợp, vì áp dụng các biện pháp phòng chống cho vùng dịch tễ thường rất tốn kém tiền bạc và công sức. Nên chăng việc công bố thông tin về các vùng dịch tễ sốt rét trong tỉnh cũng cần được cập nhật hàng năm, (có thể làm như cúm gà hiện nay: đã bao lâu địa phương không có cas mắc bệnh mới?) và thông báo rộng rãi cho mọi người cùng biết vì ngoài vấn đề sức khoẻ cộng đồng, điều này còn ảnh hưởng đến  việc phát triển kinh tế vùng miền như du lịch, đầu tư xây dựng các cơ sở kinh tế, và cả trong công tác nhân đạo (hiến máu)
Tuy nhiên cũng cần tuyên truyền cho người dân biết rằng nếu lơ là phòng bệnh thì một khi sốt rét quay trở lại, dịch bệnh sẽ rất khủng khiếp do hệ miễn dịch chống sốt rét của người dân trong vùng không còn nữa.
(bài này được đăng báo LA lâu rồi, nay nhân Ngày sốt rét thế giới -  World Malaria Day - 25/4 đem ra đây coi lại chơi)

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010

Bài đăng báo

Một người bạn, thẻo một miếng blog tui đem đăng website Long An và báo Long An. Thấy bài được đăng thì vui, nhưng nhìn tên tác giả với đầy đủ họ tên, học vị, nơi công tác, lòng dạ cảm thấy nó...ngứa ngái làm sao.
Một bài báo, sức nặng của nó là ở chỗ thông tin  và lý lẽ mà nó mang lại cho người đọc,  chớ đâu phải ai viết ra nó là quan trọng, trong thời buổi bằng (quá) bộng như hiện nay thì ghi  BS hay TS gì gì thì cũng chẳng "khè" được nhau. 
Trước đây, bài đăng báo của tui cũng hay ghi học vị đằng trước, nhưng từ khi đọc được một câu của một thầy nào đó, lúc bàn về tác giả và tác phẩm, đại khái là như vầy: "vấn đề là tôi nói cái gì, chứ không phải tôi là ai"... Không phải mọi tác phẩm của của tác vĩ đại đều là tuyệt tác và ngược lại...thì tui thích ghi tên trần trụi  trước sau cho...biên tập dễ xử.
Dù sao thì...cũng lỡ, niềm vui không trọn, vì không thể cầu toàn mọi việc được. Trong cái rủi có cái may,  biết đâu qua bài đăng này sẽ có người đãi mình...cà phê

Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010

thư giãn

Hôm nay, sáng mới 6 giờ lại cúp điện, điện mùa khô nó dằn dặt cái máy tính của mình thê thảm, cứ cắt cụp liên tù tì, sao mà xót ruột quá.
Lâu rồi không chụp hoa cỏ, bữa nay dợt lại coi sao.


Hoa nguyệt quế, cái cây H tặng hồi tết, nay hoa ra thơm ngào ngạt.

Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010

Sự nhắc nhở cần thiết.


Trong khuôn khổ Dự án Phòng Chống cúm gia cầm và cúm người ở Việt Nam (VAHIP - Vietnam Avian and Human Influenza Control and Preparedness Project ) Cần Giuộc vừa tổ chức Hội thi kiến thức phòng chống cúm A/H5N1 năm 2010 rất hoành tráng.
Với 10 đội tham gia, mà lực lượng nồng cốt là từ các Trạm y tế và Đoàn thanh niên các xã. Hầu hết các đội đều có đầu tư đáng kể cho kịch bản, trang phục, đạo cụ và có tập luyện để thi thố, chứ không làm theo kiểu… "đập dập kéo lết" mà mình từng thấy, nhiều diễn viên nghiệp dư đã thể hiện khả năng diễn xuất rất đáng nể. Qua đợt hội thi này, nếu khéo tập họp, TTYT huyện có thể lập ra một “đội tuyển”, rồi dàn dựng, biểu diễn thì chuyện kiếm giải thưởng chắc không phải là khó lắm
Kết quả, đội Thị trấn Cần Giuộc chiếm ngôi đầu (mình không nằm trong BGK, cũng không theo dõi hết, nên cũng không biết có…thiên vị không)
Đây là sự nhắc nhở cần thiết, vì nhiều lý do, cúm A/H5N1 hình như đang bị xem nhẹ, công tác phòng chống hình như có phần chùn xuống. Bên cạnh đó là sự nguy hiểm đang nhút nhít đi lên: số cas mắc trong 3 tháng đầu năm 2010 đã bằng năm 2009: 5 cas; chết 2 cas (cả năm 2009 mắc 5, chết 5)
Dẫu biết hiện nay chuyện lây cúm A/H5N1 sang người vẫn là rất hiếm, số mắc/chết rất nhỏ so với chết do tai nạn giao thông, hay các bệnh khác và người dân còn chưa thấy chuyện phòng cúm A/H5N1 là chuyện của mình, nên công tác phòng chống sẽ lâu dài và vất vã.
Làm tốt truyền thông phòng chống cúm A/H5N1 sẽ đạt được nhiều mục tiêu:
  • Giáo dục vệ sinh cá nhân: chủ yếu là rửa tay thường xuyên để phòng tránh lây nhiễm nhiều bệnh
  • Giáo dục vệ sinh ăn uống: chủ yếu là "ăn chín uống sôi",  bỏ các thói quen  ăn uống nguy hiểm như tiết canh, trứng sống...
  • Giữ vệ sinh môi trường: không vức rác, xác chết gà vịt bừa bãi...
  • Điều chỉnh lại mô hình VAC theo hướng: chuồng trại có sự cách ly an toàn với nhà ở…
Được như vậy, sẽ góp phần hạn chế được bệnh nhiễm trùng nói chung và cúm A nói riêng.
Virus cúm thì liên tục tiến hoá theo thời gian, chúng luôn thay hình đổi dạng để tồn tại, và một ngày nào đó lại gây ra một trận dịch mới là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra như đã từng xảy ra.Hội thi này như một lời nhăc cho cộng đồng, rằng hiểm họa vẫn đang và sẽ còn rình rập.
Xin chúc mừng đơn vị Thị Trấn đạt giải cao nhất trong Hội thi, và cũng mừng khi tất cả các đội đã có thời gian ôn lại kiến thức phòng chống cúmA/H5N1.
Cái mà chúng ta cần là kiến thức của các bạn trở thành hành vi tốt của cộng đồng.
Đội vô địch
Nhập vai thật tuyệt!
Chuyện hậu trường...

Thứ Ba, 23 tháng 3, 2010

Treo...cho có!

 8h49' ngày 23/03/2010

Tuần lễ Quốc gia về an toàn - vệ sinh lao động – phòng chống cháy nổ lần thứ 12 năm 2010 được phát động từ ngày 14/3 đến ngày 21/3/2010.
Vậy thì cái biểu ngữ đó đã được treo lên chắc cũng lâu rồi.

Bao nhiêu lượt giáo viên đi ra đi vào, có lẽ...không ai nhìn? bởi nếu nhìn thì phải thấy!
Chắc có người thấy, nhưng có lẽ... không ai đọc? vì nếu đọc thì phải biết!
Chắc chắn có người biết, nhưng có lẽ...không ai nói.
Nếu có người nói mà không có người chịu sửa thì cũng dễ...xử.  Nhưng nếu  treo lên  ngay cái trán rồi mà cũng không nhìn, chẳng thấy, không biết...thì coi như... tiêu  tùng cái quynh-đô rồi bà con ơi.
Buồn!
Bớ con D, con Q, con L, thằng K...chạy ra cổng coi, có thằng nào chụp hình kìa! (hỏi coi đứa nào quăng mấy cái bịt rác ngay cổng nhà thằng S hoài đó?)
Khổ!

Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2010

Màu Tím Hoa Sim

Có rất nhiều bài viết về bài thơ tình bất hủ này, cũng có ý kiến cho rằng đây là bài thơ tình hay nhất Việt Nam! 
Tím cả chiều hoang...(Ảnh: H.)

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

còn mệt dài dài

Mệt đây là bác Q nhà ta mệt, mà tui cũng mệt khi phải lóc cóc gõ mấy chữ này đưa lên blog, thay vì nằm nghỉ trưa. 
Số là sáng nay, tui nhìn thấy thư của một trạm Y tế mời dự một hội nghị ở xã.  Cũng nên lưu ý người nhận là thành viên một BCĐ huyện, chuyện đáng nói là ở chỗ cái phong bì. chớ không phải cái thơ bên trong, với cái phong bì kiểu này, có lẽ chỉ 12 h sau là sẽ mất việc ở một công ty tư nhân nào đó, vì nó làm tổn hại hình ảnh của công ty họ.
(mặt sau)
Phong bì được đơn giản hóa từ một tờ A4, xếp lại rồi dùng kim bấm cho kín, 

Mặt trước

Chắc không phải là sự tôn trọng hay khinh bỉ gì ở cái thư này.
Đơn giản, đây chỉ là sự hời hợt đã trở thành thói quen!
Có điều là đây là thói quen nguy hiểm, vì nó đang ở một cơ quan Y tế.

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Cháy, phỏng và chết cháy

Không có lửa sao có khói? nhưng có một cách nói khác là: ở  đâu có người thì ở đó có khói, và dĩ nhiên sẽ có lửa, có cháy có phỏng và một lúc nào đó sẽ có chết do cháy!
Đã vào mùa khô. Sức nóng của lửa đã hừng hực từ trước tết đến nay, từ giữa rừng Tây Bắc: nơi chỉ có người dân tộc quen đốt rẩy làm nương, để lửa bén qua rừng, mà có lẽ họ không hề nghĩ là quan trọng. Nhưng cháy giữa thủ đô, nơi người dân có tiền, có học, nhưng vẫn nén mọi thứ vào thùng rác cho dù thứ đó đang chực chờ cháy, hay trong ngôi biết thự của người lắm tiền nhiều của mà khi cháy không chạy  ra được bên ngoài là điều đáng suy nghĩ.
Trong bản báo cáo của Tổ chức Y tế thế giới năm 2008 về phòng chống tai nạn thương tích ở trẻ em, thì chết do cháy chiếm hàng thứ 15 trong các nguyên nhân gây chết ở người < 20 tuổi. đáng chú ý là số người chết do cháy ở các nước chưa phát triển cao gấp 11 lần các nước phát triển. Người viết bài này từng được biết, tuổi nhỏ nhất bị phỏng nặng là bé 4 ngày tuổi! do bà mẹ nằm than quá lửa!
Vậy thì làm gì để hạn chế phỏng và chết do cháy? 
Chúng ta có bắt buộc gắn thiết bị báo khói trong các cơ quan đông người, nhà ở?  trong khi có  bằng chứng cho thấy có thiết bị này đã giảm tử vong do cháy nhà >70%.
Chúng ta có qui định các nhà sản xuất hộp quẹt an toàn, chống trẻ em nghịch phá có thể gây cháy? (child-resistant lighters). Một nghiên cứu ở Mỹ, chỉ làm điều này thôi thì cháy, chết do phỏng vì trẻ em nghịch hộp quẹt giảm hơn 58%, tiết kiệm hơn 1.5 tỷ đô la, chỉ trong năm 1998!
Chúng ta hướng dẫn, cảnh báo cho bao nhiêu % dân cách phòng cháy, cứu chữa đúng cách khi bị phỏng? trong khi WHO cảnh báo chỉ có < 32 % trẻ em bị phỏng ở Việt nam được cứu chữa ban đầu (first aid) đúng cách: đó là dội nước mát để làm nguội nhanh vết bỏng - một biện pháp xưa cũ đối với các nước phát triển.
Cái giá của không làm gì cả là không thể chấp nhận được!

Thứ Ba, 9 tháng 3, 2010

câu cá...được người

Cái vụ này vẫn xảy ra lai rai, "con cá" người này đi ruộng thì...dính câu.
Ở trạm, mình thường "làm" "con cá" này giống như mấy "con" khác:
  • Rửa sạch bùn bằng nước lã
  • sau đó rửa lại bằng nước muối đóng chai
  • Cho chút xíu cồn iod (ngoài tác dụng khác, nó cho có màu đẹp)
  • Một chút chất làm tê (cho thịt các chỗ mắc lưỡi câu săn cứng... mới ngon)
  • Dùng...kềm cắn đứt phần ngoài lưỡi câu thép (cẩn thận, coi chừng thấy kềm con cá nó giẩy)
  • Dùng kẹp đẩy cho lưỡi câu chui qua bên kia (giống như lẩy xương thôi, chứ để dễ...mắc cổ)
  • Rửa lại sach sẽ
  • bó lại bằng vải trắng, loại sạch tuyệt đối.
  • Cho thêm chút đỉnh thuốc chống...oi thịt (cần loại dùng ướp "nguyên con")
  • Kêu người nhà đem về ("Cá" này không...độc, như không ăn nhậu gì được)
Chỗ mắc lưỡi câu nhiều nhất là mấy cái ngón chân, có lẽ "cá"...khều trước?

Xong!

Thứ Hai, 8 tháng 3, 2010

Nhút nhích một nửa!

Hôm trước, hôm qua và cho tới hôm nay, việc tổ chức 8/3 ở cơ quan bên cạnh, mình cũng chỉ thấy "nửa bên kia" chạy tới chạy lui. "Một nửa bên này" cũng chỉ tò mò dòm coi "nửa đó" nó làm coi ra sao, hơn là nhảy vô cùng vui một bửa.
Tới giờ làm lễ, "chị em tràn về ào ạc" mà chú Khương chưa mở được cái màn để chiếu, làm cho bác Q vô cùng bực bội. Đến khi mở được thì chiếu hoài mà không lên...hình, mặc dù có 3, 4 chàng ấn tới ấn lui hết nút này qua nút nọ. Cuối cùng thì nhờ "Bà độ" một ông ngơ ngẫn nào đó bấm đại một nút...chưa ai bấm, thế là..."nào anh em ta cùng nhau xông pha..." vang lên và buổi lễ bắt đầu.
Nếu buổi lễ này chỉ toàn mấy anh tổ chức dành cho mấy chị; nếu mấy anh thi cho mấy chị chấm điểm, nếu mấy chị hỏi mấy anh trả lời về mọi chuyện và..."phán xét" (và nếu ai đó mà kêu mình hát, thì chắc dù chưa uống thuốc dạn mình cũng sẽ ...chiến đấu)...và còn nhiều chữ nếu nữa mà...nếu (lại nếu) chú ý đầu tư suy nghĩ để tổ chức thì có lẽ tình đoàn kết trong đơn vị sẽ tốt hơn và chắc chắn cuộc chơi sẽ thú vị hơn.
Đáng suy nghĩ là, cuối buổi chiều nay thì...nửa nào ra nửa nửa ấy! Báo hại mình thành con ong già thơ thẩn giữa một rừng hoa, bay qua bay lại không biết...đậu ở đâu cho tiện.
Tổ chức kỷ niệm ngày 8/3 là dịp để tạo môi trường làm việc thân thiện trong đơn vị hơn là thêm một ngày triễn khai luật pháp khô khan, điều này cần có một tư duy thay đổi. Mình đoán, ở đây thì còn lâu lắm thì ngày 8/3 mới hết là chuyện của đàn bà!
Happy Wonmen's Day cho tất cả "nửa kia"!
May quá, còn mấy giờ nửa mới hết ngày 8/3



Cả một rừng hoa, tội nghiệp mấy con ong già...

8/3, nhưng "Con" MC này thì "chưa muốn" vùng lên!

Giây phút thư giãn quí giá

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2010

27/02/2010

Hôm nay, 27/02/2010 Long Phụng tổ chức buổi lễ kỷ niệm ngày truyền thống của Y giới Việt Nam thật hoành tráng, phần lễ ngắn gọn, ấm cúng, nhưng hình như còn hơi thiếu cái gì đó, chẳng hạn như vài lời tâm sự của những người làm Y đã nghỉ, dù hưu hay không hưu; hay ý kiến của mấy người dân; hoặc dăm ba câu trao đổi của các vị đại diện ngành khác như giáo dục chẳng hạn, nói về các bạn ngành y...
Phần "nhậu" thì khỏi nói, 8 bàn, thực đơn ê hề, nhạc sống rền vang, quan khách vui vẻ hết mình ...
Nghĩ mà buồn cho số bạn ở những xã, cũng là nhân viên Y tế , dù cũng có "ngày" như ai nhưng không được đoái hoài, thôi thì đã thiệt thòi nhiều rồi, thiệt ...thêm chút nữa có sao!
Đất có chỗ ướt chỗ khô mới biết là trời có khi nắng khi mưa, chứ đều răn rắc hết thì ai cũng làm...Trời được hết sao?

Lâu lâu mới nhảy lên blog một lần, mừng ghê.

2 em này hình như lo "dư bàn"?



Có nhạc sống hẳn hoi

Xôm tụ quá đi chứ. Không dư như em lo rồi, hú hồn!

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2010

Họp lớp 9P

9P bây giờ trở thành tên gọi "truyền thống" vì vài năm nay 9P đang "lai" dần nên không còn "nguyên chủng" nữa, vậy mới phát triển bền vững chứ!



Mời xem tiếp

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

Tết tới kìa...

Những cánh mai đón tết sớm
Tát ao ăn tết bây giờ:
Quê tôi, Tết năm xưa hầu như nhà nào cũng tát ao bắt cá, bán một mớ, một mớ thì rọng vô lu, hoặc vèo xuống ao để cơm canh cúng ông bà ba ngày tết. Nhà nào cũng tát nên bán cũng chẳng được mấy đồng. Chỉ có lủ trẻ là khoái chí, hăng hái bắt cá cho chủ ao, sau đó thì bắt hôi cũng đủ cá cho vài bửa cơm ngon lành.
Có những cái ao lớn, tát liên tục 2 ngày mới cạn: đầu tiên lúc nước còn đầy thì dùng gào xồng, thay phiên nhau tát, khi nước cạn sâu hơn, hụt xồng thì đổi qua gào vai, hai người cùng tát, tát miệt mài đến cạn. Gào vai có cái đặc biệt là nếu ao sâu thì cho dây dài ra, có thể múc từng gào nước từ độ sâu 3-4 thước đem lên rồi đổ ra ngoài,
Bây giờ không ai tát bằng gào nữa, mà dùng máy bơm, tát một buổi là xong hết, ao lớn thì chơi 2 máy, nước lên ào ào. Cá tôm gần đây lại ít hơn, có khi tát xong cái ao, số cá vừa bằng tiền mướn máy bơm. Con nít bây giờ cũng chẳng còn mấy đứa đi bắt hôi, hầu như cá ai nấy bắt, không còn vui như trước.

Tảo mộ bây giờ
Ngày xưa người lớn đi tảo mộ thường dắt theo đứa nhỏ chay lon ton theo, phụ giúp cũng chẳng được gì, nhưng khi người lớn làm thì miệng luôn nói mộ này là của ai, sống ở đâu, chết ai thờ...sau vài năm thì nó nhớ, cứng tay cứng chân thì nó vừa làm vừa nhắc lại lời mà nó nghe những năm trước, cứ thế mà nối dây dài ra thế hệ này sang thế hệ khác. có những nấm mồ đất, không bia đá, nhưng khi tảo mộ thì cháu con lại nhắc vanh vách lịch sử của ngôi mộ.
Bây giờ thì toàn con quí, con cưng, nên ít người dắt theo con nít, vì sợ nó bị...đen, nên tương lai thì chuyện xiu mồ lạc mả sẽ dễ xảy ra hơn.
Đôi khi không phải tất cả những ngôi mộ mình làm đều là bà con dòng họ, có những ngôi mộ, mà từ lâu lắm rồi, do đường xá xa xôi chiến tranh loạn lạc, con cháu họ nhờ những người hàng xóm tảo mộ dùm, riết rồi quen, một lời đã hứa rồi cứ tảo mộ dùm đời này qua đời khác.
Cũng có những ngôi mô vô chủ, không ai nhờ, nhưng "tiện tay" thì làm luôn cho sạch sẽ, rồi cũng một nén nhang, ít giấy tiền, như bao ngôi mộ khác, và ai cũng thấy vui vẻ khi làm thêm như vậy.
Gần tết nhậu dồn...
Gần tết: tổng kết, cúng tổ, họp mặt cuối năm, rước ông bà...ôi nhậu! ở đâu cũng vui như...tết!

Chở tết về nhà

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2010

Simone - Họa vô đơn chí!

Một trường hợp khá điển hình

Sau khi giải quyết ổn thỏa vụ đình công hồi tuần trước thì sáng nay ở công ty lại xảy ra một vụ khác: hàng loạt công nhân bị xỉu,bị bệnh...làm mọi chuyện rối loạn cả lên: trong nhà máy thì ngưng sản xuất, bên ngoài thì không còn trật tự do thân nhân công nhân ào ạc tràn vào đòi chở con em của mình đi bệnh viện.
Thế là kế hoạch ứng phó với tình trạng khẩn cấp của khu công nghiệp lại có "dịp" đem ra "chạy", lần này là...chạy thiệt!
Nghe đâu, ngày hôm qua có trên 10 công nhân bị xỉu, có công nhân nhìn thấy ma(!)...
Sáng nay công nhân yêu cầu (?) và công ty đáp ứng bằng cách...cúng 4 cái đầu heo
Cúng xong thì hàng loạt công nhân bị "ma nhập", ngất xỉu, mệt...và mọi chuyện trở nên mất kiểm soát
Qua hỏi thăm, đến tận nơi và thấy thì mình cũng mạo mụi tham gia vài ý kiến.
Đây là tình trạng hysteria hàng loạt, (mass hysteria, mass psychogenic illness)
Bệnh này xưa...như trái đất, đã được được mô tả từ hơn 600 năm trước đó là:
Một nhóm người bệnh có triệu chứng giống nhau:
Nhứt đầu, buồn nôn, chóng mặt, vọp bẻ, thở nhanh, yếu mệt, ngất...(chuyện thấy ma là do xuất hiện ảo thị...)
Bệnh thường xuất hiện sau một bất ngờ trong môi trường sống, làm việc của họ: tin đồn, một cas cấp cứu thật sự, một báo cáo có nguy cơ...một niềm tin gì đó v.v.
Bệnh lây lan rất nhanh, (và cũng khỏi rất nhanh) bắt đầu từ một vài người. Đặc biệt nó lây qua đường nhìn ("line - of - sight" transmission) hoặc cũng có thể lây qua đường nghe tiếng rên khóc...
Cách xử trí là cần phải cách ly những người phát bệnh lúc đầu với nhóm những người lành (tránh lây qua đường nhìn hoặc nghe thấy) và cách ly khỏi môi trường mà gây bộc phát bệnh. (việc cúng kiếng của công ty có thể là cú hích để bộc phát bệnh: thay gì tăng cường truyền thông, giải thích thì họ lại vô tình xác nhận tin đồn! Ôi khung cảnh 4 cái đầu heo được chưng ra cúng...tui cũng muốn...xỉu đây. Thật là gậy ông đập lưng ông!
Nhười ta cũng nhắc nhở: hạn chế những phản ứng cấp cứu y khoa không cần thiết vì nó sẽ gây tăng kích thích lo âu.
Một cảnh báo cho Simone: Đây là tình trạng có thể lặp lại. Việc xây dựng một môi trường làm việc thân thiện, lành mạnh là điều vô cùng cần thiết và cấp bách.
Đọc báo thấy "Điều tra ban đầu của cơ quan y tế địa phương, khả năng nguyên nhân do hiện tượng khí độc khí lạ khó xảy ra..."
Chuyện có mùi lạ do ảo giác vẫn có thể xảy ra. "ma" còn thấy được thì mùi lạ đâu là cái...nghĩa địa gì!


Nếu không ngăn cái "hương án" này có lẽ sẽ thêm một số người khác bị kích để phát bệnh

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010

Thầy thuốc chơi

Một mình chấp tất cả!

Ai cao hơn?

Đỡ...hụt!
Banh ở trong mà!

Đầy uy lực!

Đầy đủ sắc màu

Nhìn ảnh cũng thấy bay nhảy sung như ai.

Mệt mà vui

"Giải" bóng chuyền mừng ngày thầy thuốc Việt Nam diễn ra trong...một buổi
4 đội tham gia.
4 giải được trao!
Chưa thấy Ban tổ chức nào hào phóng hơn.
Cầu thủ vừa quánh banh vừa trông hết trận vì... mệt quá. Kết quả: lão tướng BV: thua đủ 2 trận được...giải Tư, đội trẻ BV thì ngược lại: giành giải Nhất. TTYT hạng Ba còn YDTN thì chiếm giải Nhì
Kết thúc "giải", tất cả tiền thưởng đều gôm lại, Ban tổ chức, vận động viên, mạnh thường quân và... khán giả kéo về A&T làm một chầu vui vẻ.
Hẹn gặp lại lần sau.
Đây là một video clip nghiệp dư...