Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện bao đồng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện bao đồng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2012

Thích nghi.

Ai đó nói rằng, sống là trả nợ đời, mà trả nợ thì có bao giờ là sung sướng? 
Thôi thì hãy nghĩ rằng: ôm nợ xuống suối vàng có khi còn nặng hơn, nên hãy cố gắng trả hết để mà thanh thản ra đi vậy.

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

Vài thông tin về vaccine Hib:

  •  GIỚI THIỆU
Vaccine Hib được đăng ký bản quyền lần đầu vào tại Mỹ vào năm 1985 (HbPV); tuy nhiên lúc đó nó không có hiệu quả  lắm , người ta cải thiện dần chất lượng sau đó và bản quyền cho vaccine Hib (PRP-D, ProHIBIT) được cấp vào tháng 12 năm 1987. Người ta dùng hóa chất  làm bất hoạt vi trùng (dĩ nhiên là công nghệ phức tạp) Có vài công thức vaccine Hib: đơn giá hoặc đa giá, (vaccine đa giá là vaccine kết hợp nhiều loại trong một mũi tiêm) Vaccine sử dụng bằng đường tiêm vào cơ đùi (trên ngoài) hoặc cơ delta (cánh tay) của trẻ em

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011

Tiên trách kỷ, hậu trách nhân.


Lúc rày bên Y tế, bà Bộ trưởng mới coi bộ loay hoay vướng viú với đủ thứ chuyện: mới nhậm chức mấy hôm thì một nhân viên già sắp hưu của bà bị đâm chết tại bệnh viện, rồi từ nam chí bắc người dân thưa kiện ngành y tế rộ lên như nấm sau mưa...Nếu bà Chiến ngày xưa ghi điểm vì khống chế được SARS sau khi nhậm chức thì nay bà Tiến vẫn còn mãi loay hoay với dịch tay chân miệng (mà phòng dịch là chuyên khoa của bà mới chết chứ) rồi chuyện quá tải bệnh viện như miếng thịt...voi bầy nhầy, càng xào càng dai.
Đề án 1816 không ăn thua, bây giờ thì người ta mới tính xây thêm BV vì nói là sân golf nhiều hơn BV (lại đổ thừa). Chỗ mình bây giờ cả huyện khoảng 18 vạn, mà BV thì thiết kế 100 giường, đang chen chút cho gần 300 người, đề án mở rộng BV lên 300 giường đang còn giai đoạn giải phóng mặt bằng, mình nhắm mắt cũng biết xây xong BV 300 giường thì phải chứa 500 người bệnh!
Ngày xưa đi học, thời không có bài mẫu thuộc lòng như bây giờ, mình thắc mắc: sao bài em và nó đều đúng đáp số, mà nó điểm cao hơn em? ông thầy trả lời: nó có phương pháp làm hay hơn em, bài ngắn hơn, cho nên điểm cao hơn.
Nhớ ngày xưa, quàng qua chuyện nay, thấy chuyện quá tải hình như có phần của bản thân ngành y góp vào khá lớn:
Tuyến trên cùng thì cứ lập đề án hết tách rồi nhập, nhân sự cứ xoay mòng mòng, Chính sách thì rõ ràng làm cho BS không ai thích làm hệ dự phòng, làm trạm y tế...
Tuyến dưới thì làm việc kiểu...bầy đàn: ào ào theo phong trào, thấy người ta báo cáo được thì mình cũng báo...coi cho được, nên mới có chuyện thực hiện 1816 thì ai cũng báo giảm tải khoảng 30% nhưng cuối cùng thì quá tải 300%! chưa kể là có sự nghi ngờ miệng la quá tải mà lòng thì chưa muốn giảm quá tải.
Cuối cùng là phương pháp làm việc thì thật đáng sợ: đi khám bệnh cả ngày, chỉ tốn có 3000 đồng! HBYT thì đẻ ra hàng loạt biễu mẫu, cái vừa quen thì đổi qua cái mới, không tách nổi mẫu riêng cho tuyến xã làm phung phí giấy tờ và thời gian kinh khủng...
Khi mục tiêu phục vụ bệnh nhân cho chu đáo chưa là vấn đề trung tâm để xây dựng các kế hoạch; qui trình; biểu mẫu...thì chuyện quá tải bệnh viện, sai sót y khoa, y đức...vẫn còn là chuyện dài nhiều tập.

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011

Gió đổi chiều

Thực chất các bác sĩ tuyến trên xuống làm thay là chủ yếu vì tuyến dưới không có con người, lại thiếu máy móc..."
Từ 26/5/2008, Đề án 1816 của BYT được xem như là một cứu cánh của tình trạng quá tải BV - Vì mục tiêu của đề án là “Cử cán bộ chuyên môn luân phiên từ bệnh viện tuyến trên về hỗ trợ các bệnh viện tuyến dưới nhằm nâng cao chất lượng khám, chữa bệnh”, tuyến dưới mà giỏi thì khỏi đi lên tuyến trên, thế là giảm được quá tải...báo chí cũng có vô số bài tung hô, chỗ này chỗ nọ giảm quá tải từ X% tới XX%...(xem ở đây, ở đâyđây nữa)
Nhưng nay thì cũng qua báo chí, sau mấy năm thực hiện 1816 thì tình trạng quá tải bệnh viện tiến lên mức độ mới: quá tải như là thời chiến! có lẽ cách so sánh này là dễ hình dung hơn ở một đất nước có lịch sử chiến tranh triền miên như Việt Nam.
Chuyện đời là vậy, càng thấm thía câu của ông bà mình: "quân nhất thời, dân vạn đại". Lúc thế đang thịnh thì "nhất hô bá ứng" nhưng vừa xuống (hoặc ngã) ngựa thì "giậu đổ bìm leo"...

cuốn theo chiều gió

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

Chùa Núi, ôi còn đâu!

Gốc me cổ thụ - giờ đây không còn đủ lá để che mình!
Ngày xưa, dưới tán cây vĩ đại này, chúng tôi - lớp học trò của trường Rạch Núi đã học, đã chơi. Khi lớn lên, về thăm trường, sau đó tôi luôn tới thăm cây rồi mới thăm chùa, chùa Núi với tôi là những gốc me khổng lồ đó.
Vậy mà, giờ đây để cho "sáng sủa" nhà chùa, người ta đành đoạn cưa cành cắt nhánh, tàn phá không thương tiếc cảnh quan - nơi được công nhận là di tích văn hoá cấp quốc gia.

Họ đang xây nhà giảng, họ giảng gì? giảng về sự tàn nhẩn với tiền nhân - những người đã dựng mái chùa dưới bóng cây rồi tiếp nối trồng cây bên mái chùa này?
Hay họ giảng về sự từ bi của Phật? lòng từ bi của Phật là bao la với thế giới loài vật trong đó có cây cối, và không ít tài liệu có nói về việc Đức Phật cấm chặt phá cây cối. Đức Phật tham thiền dưới cội bồ đề, Ngài thường thuyết pháp dưới bóng cây, chắc chắn Đức Phật là người biết ơn đối với cây cối, ôi Ngài ở trong mái chùa kia chắc là đau đớn lắm.


Bao nhiêu tiền trong hòm công đức kia mới mua được những nhánh cây có tuổi trăm năm?



Nỗi đau thấu trời xanh
Huỷ hoại những gốc me cổ thụ chính là huỷ hoại Chùa Núi! sự huỷ hoại gần như vĩnh viễn!
Các người hãy sám hối đi!


Sao nhớ quá ngày xưa, cây cao tỏa bóng, mái chùa cổ kính, dốc núi cao cao...
Nhớ quá…

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Giao diện mới

"Phút ban đầu" ... ngao ngán đã qua.
Giao diện mới này mới thấy Sở mình oai phong hơn, không còn teen nữa, hehehe

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Công nhân

Hai hôm nay, đang rảnh rang thì BV mời tham gia khám sức khoẻ cho vài...ngàn công nhân ở công ty Fu luh Việt Nam (FLV). Không cần biết thù lao bồi dưỡng ra sao, mình OK ngay và được trải nghiệm không ít điều thú vị
Bây giờ 2 lỗ tai còn đau, còn chữ ký thì được tiết giảm tối đa, chỉ còn hình dáng của chữ h và một cái vòi dài, thỉnh thoảng có lúc nghéo lên chút đỉnh. (cho đời nó đi lên mà, khakha)
Cái ấn tượng của mình ở đây là giờ ăn trưa, những người mới như chúng mình đều ngạc nhiên: đầu tiên là nghe như biếng mưa rào - đó là bước chân rầm rập của cả ngàn con người cùng ùa xuống nhà ăn, rồi nhanh chóng, chọn mâm thức ăn cho mình, lấy cơm canh, rồi vào bàn...
Ai cũng khẩn trương, mà sách vở hay gọi là tác phong công nghiệp, một tác phong đang làm cho hàng ngàn thiếu nữ quê tôi không còn vẻ khoan thai từ tốn trong bữa cơm đầm ấm, không có chuyện gắp cho nhau miếng ngon, không có bới cơm cho nhau, khi ăn cũng không cần trông nồi, trông hướng...
Rồi sau chừng 15 phút, cũng hàng ngàn con người đó rùng rùng hối hả trở về xưởng để tranh thủ ngã lưng lấy sức trong giây lát, bởi cả giờ ăn và nghỉ được qui định trong 60 phút.
Mình khám nội, mấy củ mì luộc, phủ dừa nạo mấy chị mời "nửa buổi" rất ngon, hình như cũng nhiều năm rồi không ăn "nửa buổi" như vầy
Khoai mì quá ngon, nhìn mặt thì biết mà


 Hối hả xuống nhà ăn...

canh đại dương...

Cánh thầy thuốc nhà ta nhập cuộc cũng "bén" có điều hơi chậm thôi.
BS Phong đang suy nghĩ gì nhỉ? về cuộc sống của giai cấp công nhân...

Sau 15 phút, công nhân rùng rùng chạy lên...
Mâm cơm của công nhân HVH đây, không tệ lắm đâu, dĩ nhiên là không thể có con giòi, khakha




Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011

Tập cứu hộ.

Năm nào cũng tập, một cứu hộ viên - tiếng tây gọi là rescuer được huấn luyện 3 ngày.
3 ngày cho một sứ mạng lớn lao: cứu hộ bão lụt!
Để huy động họ lại huấn luyện thì cần phải có tiền, gôm càng đông càng lâu thì tiền càng tốn. Có nhiều tiền thì có nhiều thời gian để huấn luyện.
Vấn đề muôn thuở: không có nhiều tiền, nên chịu thiếu thời gian.
Đành phải cùng nhau nuốt trọng giáo án.
Cầu trời đừng có bão.
Tập cứu hộ người bị trôi sông: thấy người trôi sông, quăng phao, bơi ra kéo vào. Khi tập vui đáo để, nạn nhân đằng tây phao quăng đằng đông, nạn nhân bơi le lưỡi mới tới được phao, cho nên có khi đứa làm nạn nhân lại  bơi giởi hơn thằng cứu, khàkha
Phao cứu hộ quăng xa vậy mà thằng "nạn nhân" nó còn cười
 Kéo về bãi tập chứ không phải kéo vào bờ, đừng hỏi tai sao sát bờ mà chạy luôn nghe, he
 Không quên mũ bảo hiểm
Tập cứu nhiều người lọt sông cùng lúc...
Khi tập thì toàn là dân lội như ráy, có muốn nó cũng không thể chìm...
Cầu mong ai không biết lội thì đừng lọt sông. 
 BS Phong đang huấn luyện, ppt thì của mình, he

Cả mình và BS Phong, ngoài "bài giảng" còn nói thêm "chúng tôi đã cố gắng hết sức, rất tiếc..."

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

Cái gì là vấn đề?


Trong nội khoa có câu: "chỉ thấy cái mình tìm, và tìm thấy cái mình biết". cho nên có những chuyện nó trơ trơ trước mắt, nhưng không tìm thì không thấy, vì thấy cũng không biết là cái gì.
Chuyện đời cũng vậy, xã hội như một cơ thể vĩ đại, cần phải "khám xét" cho đúng cách, phải biết cách "nhìn, sờ, gõ, nghe" để chẩn đoán và điều trị cho đúng.
Thử hỏi bây giờ, sao mà nhiều học sinh băng nhóm, không ít sinh viên côn đồ, trí thức thì một số lưu manh hóa...? Nó như cành sâu, lá xấu, làm cho cái cây xã hội thêm phần xấu xí...
Trị bệnh phải tìm căn nguyên, tìm không ra căn nguyên cứ "đối chứng lập phương" là cách dở nhất, vì đó là cách chạy theo đuôi, là thu dọn hậu quả....
Làm sao cho học sinh đừng lập băng nhóm, sinh viên tập làm trí thức, trí thức thì đừng...lưu manh?
Vậy cái gốc là đâu?
Xã hội, nó có hệ thống giáo dục là ông thầy dạy cho nó nên người, có hệ thống y tế để chăm lo sức khỏe cho nó...
Chừng nào "thầy ra thầy" lúc đó sẽ khá hơn, còn cứ đổ thừa tại xã hội, tại gia đình, còn mình luôn...đạt chuẩn thì khỏi cần "hạ hồi" nhưng ai cũng...thấu.
Hình như, nếu có sửa tích cực thì may ra vài chục năm sau, khi đám lưu manh hiện nay già  yếu hết, lúc đó khá hơn chăng?
Cái gì không của riêng ai thì không là của ai cả!



Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Cái gì ngoài chợ?

"Ngôn từ chợ búa", "nói năng chợ búa"...là hàm ý nói về sự giao tiếp thô lỗ và...chợ búa.
Những ngôn từ gọi là chợ búa mà người phang nhau thường với một "tâm tư" rất sòng phẳng: "đi với phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy" còn ra chợ thì phải...sao đó để không bị ăn hiếp.
Tôi ít đi chợ, đi thì ít mua, mua thì ít khi...trả giá là ám ảnh bởi sợ câu hù từ khi chưa biết chợ: trả giá coi chừng bị chửi...
Nhưng, theo ông bà dạy: "trai khôn tìm vợ chợ đông, gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân" thì rõ ràng, chợ là nơi mà các đấng nam nhi nên tìm tới nếu muốn tìm được vợ đảm đang.
Đọc bài Lặng người vì thầy cô phát ngôn 'hàng chợ" mình thấy ức cho chữ chợ được dùng trong trường hợp này. không lẽ cứ ăn nói thô tục là "chợ"? đất nước càng phát triển thì đô thị hoá tăng, chợ búa nhiều, dân...chợ tăng,  "khách hàng là thượng đế" là phương châm của dân chợ đã làm cho việc đi chợ trở nên thoải mái hơn và ngày càng có nhiều người đi chợ rồi mua đồ...không/chưa xài đôi khi chỉ vì cảm mến cô/anh bán hàng đó thôi.
Quơ đũa cả nắm là cách nói/cách viết/cách làm gây khó chịu cho người vô can. 
không ra chợ sao gặp thiên thần?


Lặng người vì thầy cô phát ngôn 'hàng chợ'
Những tưởng chỉ có học sinh cá biệt mới có thể mang ngôn ngữ "hàng chợ" vào lớp học, nhưng gần đây, việc một vài giáo viên mạt sát học sinh bằng những ngôn ngữ ngoài luồng ấy đã khiến dư luận xôn xao.

Thầy cô giáo, họ cũng là con người, cũng có những hỉ nộ ái ố, tuy nhiên việc mang ngôn ngữ "hàng tôm hàng cá" vào lớp học để chỉ trích học sinh quấy rối là điều phản giáo dục, không nên làm.

Hải Anh, học sinh Trường PTTH A. cho biết: "Bình thường, cô giáo dạy văn của em rất hiền lành, khi có bạn nào hỏi bài cô chỉ bảo rất nhiệt tình. Tuy nhiên, gần đây cô rất hay cáu, một hôm khi đọc một đoạn thơ, cô hỏi bạn B. nêu ý nghĩa của đoạn thơ đó, bạn B. không nói được cô bèn mắng bạn là ngu như chó. Các bạn trong lớp em tự nhiên im bặt vì quá choáng, không nghĩ là những ngôn từ như thế lại được thốt ra từ chính miệng cô giáo của mình, lại là cô giáo dạy văn - kỹ sư tâm hồn chứ".

Ảnh minh họa (vinh.edu.vn)

Bạn Nam, trường PTTH H. vẫn còn nhớ mãi câu nói nổi tiếng của thầy chủ nhiệm (giờ là hiệu trưởng): "Vào tiết dạy Toán của thầy, em vì kém toán nên hay quay ngang quay ngửa, thầy bực mình quá mắng em: "Em có còn là con người không". Em nghĩ mà cứ ấm ức mãi. Câu đấy không hề nặng nề nhưng mà nghĩ kỹ thì đau lắm nha, thế nhưng nó còn tệ hơn câu "Em giống loài cầm thú" mà thầy chủ nhiệm em "tặng" một bạn khác cùng lớp khi bạn này quá nhiều lần lên bảng mà không làm nổi một con Toán".

“Tội nghiệp ba mẹ mấy người, cho mấy người chỉ việc ăn, học mà học ngu như bò, thà nuôi chó còn sướng hơn!”, một học sinh lớp 6 sau khi bị cô chủ nhiệm “dạy dỗ” đã khóc kể với chúng tôi như thế. Nhiều em khác cũng sụt sùi tương tự khi bị cô, thầy la rầy, mạt sát…
...
http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/21322/lang-nguoi-vi-thay-co-phat-ngon--hang-cho-.html

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

Cũng là tư duy

"Giàu sợ đau, nghèo sợ đói" hình như câu này phản ảnh một lối duy hình thành từ thời xa xưa, và "tích cốc phòng cơ..." như một phương sách để tồn tại.

vậy mà ngày nay, ở đâu đó người ta coi chuyện tự túc được gạo, thịt, cá, mắm muối như là một thắng lợi...huy hoàng (!) để thản nhiên phung phí những khu đất vàng cho việc trồng rau, nuôi cá, nuôi heo và bỏ...trống,
Những con người bằng cấp đầy mình, thay vì được rèn văn luyện võ, nghiền ngẫm binh thư, hoặc truyền dạy những kỹ năng siêu đẳng của mình cho đời, thì lại chìm dần trong việc cơm nước, cỏ nỉa, nước nôi...vốn là việc mà bất kỳ người lao động phổ thông nào cũng làm được. 
( Họ là ai? 
là những sĩ quan, không phải bị kỷ luật mà là thực hiện công việc được giao! 
chụp Wednesday, April 06, 2011, 9:37:20 AM)

Điều này có thể dẫn tới hệ quả: thui chột tư duy,  robot hoá đội ngũ, hoặc trở nên hoang tưởng cho là mình sẽ tồn tại trong bất kỳ hoàn cảnh nào vì mình có đủ...gạo ăn. 
Ngày xưa cha ông ta nói "xay lúa thì khỏi bồng em" như là  một nguyên tắc trong sự phân công lao động. Ngày nay, sự phân công lao động xã hội là một qui luật tất yếu, phát triển cực cao, kinh tế tự túc tự cấp chỉ là chuyện của các bộ lạc trong vùng rừng sâu núi thẳm.
Nếu không muốn "bá nghệ, tệ thân" thì phải chuyên, làm...chiến tranh cũng vậy, hết nóng rồi lạnh nay là chiến tranh công nghệ cao, và thực tiễn gần đây cho thấy chiến tranh công nghệ cao chưa thất bại, những quốc gia có tiềm lực chiến tranh mạnh, họ hành quân đi khắp thế giới mà vẫn không lo bị...đói, vì họ có cả hệ thống cung cấp trên toàn cầu. 
Nhiều thuật ngữ trở nên quen thuộc: kinh tế tri thức, quyền lực mềm, thế giới phẳng...ngày càng trở nên là câu cửa miệng, của nhiều người. tiếc là chỉ ở trên miệng mà thôi....

Ngoại khoá của lớp kiến thức quốc phòng cho cấp Trưởng phó phòng!

Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

Chuyện con giòi!


Con giòi
Mâm cơm có giòi (?)



Trên mâm, thức ăn còn lại không nhiều, có một con giòi còn sống  đang  ngo ngoe, công nhân la lên: cơm có giòi! Vài chục công nhân hưởng ứng, bảo vệ công ty lập lại trật tự, công nhân la lên: bảo vệ đánh công nhân…
Thế là công an, công đoàn, y tế phải bỏ giấc ngủ trưa tất tả chạy vào công ty.
Con giòi sống, trong mâm cơm chín!
Cả chục con người chụm đầu nhìn nó, nhưng không ai dám chắc con giòi vô mâm cơm bằng cách nào.
Con giòi vẫn vô tư nhảy nhót, nó đâu biết chủ công ty thì xót ruột, nhà thầu nấu ăn thì nhăn mặt, ban bệ nhà nước thì đau đầu.
Đầu tôi cũng đau, và văng vẵng như tiếng con giòi: Hởi con người, đừng xem nhau như…giòi!



Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010

Viết dùm cô bạn Mỹ

Nơi những dòng sông đen dần, tắm sông đã trở thành cổ tích!
Những con cá len lỏi kiếm ăn bên những túi ni lon, người đánh cá phải vớt cả hai lên thuyền.
Người lấy cá, trả rác cho sông, miếng rác ngày mai họ vớt lên là miếng khác, khó ai vớt được miếng rác 2 lần trên một dòng sông.
Sông nước mêng mông, rác vẫn đong đầy, việc lựa cá ngày càng khó khăn.
Một sợi dây được bện chặt dần, chặt dần từ những miếng rác.
Sợi dây đó siết dần siết dần những mảnh đời, những ngôi làng...
Cả người và cá cùng len lỏi kiếm ăn bên những túi ni lon, trên dòng sông rác.
Và ngư phủ cũng sẽ trở thành cổ tích./.

Người lấy cá, trả rác cho sông...

Cô bé sinh viên người Mỹ này hỏi về sự ô nhiễm hiện tại ảnh hưởng thế nào tới cuộc sống của cư dân?
Thật khó mà trả lời khi dân của mình đang rất vui vẻ và vô tư quăng một đống rác trở lại dòng sông họ đang sống.

Thứ Tư, 13 tháng 10, 2010

Khởi công

Hôm nay đi dự lễ khởi công.
Nghe người ta hứa: biến vùng đất phèn mặn thành khu dân cư, khu công nghiệp hiện đại.
 Hai hàng mỹ nhân đón khách...
Hiện tại
Bong bóng to to, niềm vui nho nhỏ...

cái túi nhỏ nhỏ...

Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010

Phận bèo



Bèo! cũng có nghĩa là rẻ tiền, là hèn hạ, là có cũng như không...
Mất nước, bèo rẻ hơn hơn bèo.
Ảnh: HỮU KHÁ (Tuổi Trẻ)

Ngập nước...
Mới thấy rằng bèo chưa hẳn là bèo!

Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

Kính lão đắc thọ - Ngày Quốc tế người cao tuổi: 1/10


Hôm nay mình thọ là chắc, vì mình kính rất nhiều lão. Tới mức mình sém "thọ" sớm. Nhưng nhờ luyện chưởng 2 năm ở Phòng Y tế nên công lực cũng lên chút đỉnh, nên vừa chiến đấu vừa năn nĩ, mấy cụ cũng bỏ xá cho, nên còn thở mà gõ mấy chữ này
Mấy ông lão hôm nay, tuy vào tuổi xưa nay hiếm, nhưng tính tình thì trẻ hơn mình.
80 năm vẫn uống tốt! và làm thơ ngon lành... Đây là thơ của mấy lão:

Ai bảo chăn trâu là khổ
Chăn chồng còn khổ hơn...trâu
Trâu ăn trâu biết đường về
Chồng tôi đi nhậu, không về như...trâu.

Uống! cuộc đời vẫn đẹp sao!
Mấy ông nói: "ghét ai nói tụi tao già, tụi tao chỉ là con nít lâu năm thôi, khàkhà, đây toàn là cụ, cụ ở đây rất đặc(?), không ai lỏng cả..." còn mấy cái cụ nữa, nhưng... thôi không dám viết, sợ người ta nói mình phổ biến văn chương độc hại.
khà khà
Uống nói mới linh!
 

Chụp hình với đương kim vô địch sống lâu ở xã Vĩnh Đông!

Lão rồi tử, là quy luật của muôn đời, đố ai tránh khỏi, nhưng hiên ngang đối mặt với nó thì hình như cũng chẳng có mấy người. Được "chơi" vui  với mấy lão hôm nay (dù chưa tới bến) có lẽ là một phúc phần của mình vậy.
Dù đã sống quá...nhiệm kỳ, vẫn cầu mong các lão tiếp tục sống và...uống được.
Nào Vôôôôôô!
Khààààà!!!!