Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Thế mới biết

Thế mới biết tại sao tai nạn lao động nhiều.
Thế mới biết tại sao giám đốc sản xuất mà không am hiểu an toàn lao động
Thế mới biết người ta cứ chết vì cái tai nạn mà người khác mới mắc trước đó.
Thế mới biết.
Biết rồi để buồn.

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

Trung thu buồn

...
Ta lang thang.
Nói thầm với gió
Tiếc vầng trăng
Mãi lẩn trong mây

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Mưa

Mưa.
Cành cây đứng yên hứng lấy những giọt mưa, như sợ lung lay sẽ hụt mất
Mưa lặng lẽ ngoài sân.
Mình cũng bất động nghe tiếng mưa rơi trên mái nhà
Lâu rồi mình mới lặng nghe tiếng mưa như hôm nay
Tối qua mình đạp xe trong cơn mưa đêm lất phất
Vậy mà không lạnh, không bệnh.
Mình trở thành gỗ đá rồi chăng?
Nhớ câu hát "thà làm viên đá âm thầm đáy biển..."

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

Rác

Rác nào cũng gây ô nhiễm.
Rác vô cơ hữu cơ, hữu hình, vô hình...
Ngày xưa có người thức cả một đêm khi lần đầu thấy mẫu tin nhỏ xíu của mình xuất hiện trên báo
Niềm vui đó mất dần dù bài đăng báo ngày nhiều hơn
Rồi có người bỏ báo, viết blog. Áp lực viết blog nặng nề hơn vì mình phải chịu trách nhiệm bài của mình.kkk
Rồi đóng blog chơi facebook
Ngày càng khó lựa cái hay để đọc trên FB
Vì rác nhiều quá

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Trơ

Tự miễn là một quá trình  do cơ thể đáp ứng từ từ với yếu tố lạ tác động lên cơ thể
Hình như tâm lý con người cũng vậy.
Sau lần đầu tiên bao giờ cũng đầy ấp cảm xúc.
Dần dần, cơ thể chúng ta quen dần.
Không còn cười vui hớn hở suốt ngày, không còn buồn khổ thâu đêm
Quen dần và trơ lỳ.

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Tự do

Tự do.
Lúc rày tự nhiên thiên hạ lại bàn luận xôm tụ về tự do
Người nói có, kẻ nói không, đa số làm thinh sao cũng được.
Không thể nói không có.
Nhưng không thể có cái cho tất cả mọi người.
Nếu ít quá thì người ta sẽ đòi hỏi, giành giật, cướp lấy.

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Nhiễm độc.

Một tay trộm cướp có lệnh truy nã lọt vào ngành công an.
Không ít người bỏ chất độc hại vào thực phẩm bán ra kiếm lời nhiều.
Một bộ phân không nhỏ người cơ hội chính trị lọt vào chính quyền để vinh thân phì gia
...
Ngành Y cũng vậy, có những người lọt vào ngành chỉ với mục đích duy nhất là kiếm thật nhiều tiền.
Những việc sai trái họ làm ra không phải là sai sót y khoa, vì sai sót y khoa có thể phòng được.
Cũng không phải là vấn đề y đức, vì y đức có thể rèn luyện được.
Đó là hậu quả của chính sách cán bộ đã trở nên bè phái hóa; do sự gian dối trở thành bình thường trong thiên hạ,  do cố che giấu sai sót vì bệnh thành tích...
Như thực phẩm bị nhiễm độc, dùng ít hại ít, dùng nhiều hại nhiều.
Hên xui.

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Mùa gặt.

Ngành Y đang gặt bão.
Hàng loạt chuyện tệ hại lộ ra làm cho xã hội thêm căm ghét ngành Y, một nhà văn kỳ cựu đã gom lại chung một nồi: "ngành khỉ gió" khi nói về ngành Y
Thật buồn.
Bão sẽ còn tiếp diễn hết Bắc rồi tới Nam...
Chỉ khi nào bờ đê đủ chắc, nhà đủ vững, dân chúng đủ tỉnh táo thì bão mới ít gây hại. Còn ngược lại, cành sâu, gốc mục, lòng người bất an  thì chỉ cần một cơn gió thoãng cũng sẽ gây họa lớn.
Một chiếc lá rơi cũng làm ta thảng thốt thì mắt đâu còn tinh, tai đâu còn thính, tâm đâu còn yên mà làm việc cao cả là cứu người.
Gieo nhân nào thì gặt quả đó. Lời Phật dạy không sai, nhưng vào chính vụ gặt chưa?

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Lựu đạn

Mấy năm rồi gặp lại, nó đã là đại gia.
Hỏi sao mà lên giỏi vậy, nó cười to "ăn thua mình gan" dám chơi dám chịu
Vẫn thắc mắc.
Nó nói nhanh: buôn lựu đạn! thứ đã rút chốt lời hơn thứ trong thùng
?
Thứ đó mày mua là chuyền nhanh cho thằng khác ngay, ăn một khúc, bán chừng một chục trái là thành đại gia.
??
Cứ mua, bán ngay, không ôm
???
Mày chỉ tao buôn bán vài trái để đổi đời
Không được, bây giờ chỉ còn loại lép và loại đang...nổ, chuyền không kịp nó nổ banh nhà.
????
Thời đó, sáng một giá, chiều tăng giá khác, mua đi bán lại 10 lần lời đủ 10 lần, lên nhanh cực kỳ, người ta nói đó là thị trường BĐS còn tao thì nói với đàn em: đây là thị trường lựu đạn, thằng nào quăng không kịp thì banh nhà.
Hiểu rồi!

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

30 Câu Kinh Phật

 Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu bạn không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sinh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn. Bạn phải buông bỏ mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.
6. Sự cố chấp của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bất mãn với người khác là chuốc khổ cho chính mình.

13. Nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng bạn sẽ không bao giờ được thanh thản.

14.Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời.

16. Không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ hay nhớ đến người bạn không hề yêu thích.
18. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

19. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

20. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

21. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

22.  Phải đối diện với hiện thực, mới vượt qua được hiện thực.

23. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

24. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

25. Cảm ơn thượng đế với những gì tôi đã có, cảm ơn thượng đế những gì tôi không có.

26. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

27. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

28. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

29. Bạn hi vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

30. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.
 Nguồn:
http://www.gocnhinalan.com/blog-cua-alan-va-bca/30-cu-kinh-pht.html

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Vào mùa chưa?

Chưa.
Mới vào mùa thôi.
Chưa chín đều.
Khi nào?
Hơn 10 năm nữa thôi!

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Chết do sốc chưa rõ nguyên nhân!

Sốc phản vệ - anaphylaxis thường gây ra do côn trùng cắn/đốt; do thực phẩm; do thuốc men...
Ba đứa nhỏ sau khi bị chết ở Quảng Trị có liên quan tới:

  1. Tiêm vaccine; 
  2. Chúng mới đẻ thì giỏi lắm mới bú được chút sữa mẹ/hoặc sữa gì đó; 
  3. Trẻ mới đẻ cũng có thể bị kiến cắn, hoặc muỗi chích. 

Các quan thầy bảo: Sốc không rõ nguyên nhân!
Nếu 2 nguyên nhân sau mà gây chết thì thiên hạ chắc chết như rạ hết rồi
Còn nguyên nhân đầu? không nói ra nhưng giới thầy thuốc không bao giờ tin có một xác xuất sốc phản vệ kinh hoàng như vậy.
Vậy thì tại sao bọn trẻ chết?
Có ai dám đi sâu vào nguồn vaccine không? vén bức màn nặng trĩu $ của cả một đường dây từ nước ngoài cho tới nước trong này thật khó khăn.

Thực

Không nôn nao mỗi sáng
Không chờ đợi lúc trưa
Không chực chờ khi tối...
Ảo thành thực mêng mông

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Chưa dừng lại.

Chuyện chết chóc trong tiêm chích vaccine sẽ chưa dừng lại. Càng về sau càng nghiêm trọng hơn, có lẽ chết một lượt 3 trẻ ở Quảng Trị là kinh hoàng nhất.
Giới lãnh đạo y tế làm gì? điều tra như từng điều tra, ngừng tiêm như từng ngừng tiêm, kết luận như từng kết luận. 
Các thầy thuốc thì sao? lo ngại tăng lên, căng như dây đàn mỗi khi làm việc với vaccine, giấy tờ qui trình càng ngày càng nhiều để chống đỡ khi có rủi ro.
Nhớ lúc trước, Thầy Công khi giảng về y tế công cộng có nói, thầy thuốc làm y tế công cộng phải giỏi, vì họ khám và điều trị một lần cho một nhóm người có khi là rất lớn trong cộng đồng chớ không phải cho từng người như thầy thuốc lâm sàng trong bệnh viện.
Lo âu...

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

Phan Thiết


Biểu tượng của Phan Thiết là cái đài nước này từ thời thuộc Pháp
Phan Thiết vẫn vậy, vẫn trường Dục Thanh, mũi Né, đồi cát...nay có thêm tắm bùn khoáng, sau 2 ngày bạn không còn biết đi đâu nữa.

Cổng trường Dục Thanh


Hướng dẫn viên ngọt ngào giới thiệu về trường Dục Thanh, họ nói nhiều về Cụ Hồ , người dạy ở đây mấy tháng năm 1910. 
Bảo tàng HCM ở Phan Thiết, rất hoàng tráng, nhiều hình ảnh, tư liệu, chỉ thiếu nhà vệ sinh cho du khách!  

Trước đền thờ Cá Ông Nam Hải, trong đó thờ bộ hài cốt cá ông vĩ đại nhất Đông Nam Á
Bức ảnh mình thích nhất ở PT, thành phố nhỏ bên dãi núi trùng điệp....

Quỳnh nữa...

Hứa...
sẽ mà..
Đây, đây...
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Sẽ nữa nhé...

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Khán giả

Người thì đẹp, hát thì hay
Khán giả ngồi đó.
Không bàn, không cãi, không cười, không khóc.
Nửa đời làm khán giả, gần mãn tuồng mới biết "lộng giả thành chân".
Đâu đây lời của Phật: niềm vui trong đau khổ
Sao thấy mình như con bò, sau mỗi sáng, mấy con mập hơn mình thì mất tích
Vậy mà sau mỗi chiều no bụng con nào cũng tung tăng nhảy nhót vô chuồng...

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Mai mất.


Ông già nhà bên có cây mai, Tết năm rồi hoa vàng rực rỡ, nay chết mất rồi.
Người ta nói mai xài thuốc nên nở đẹp mấy ngày Tết, người không rành thuốc nên cây chết, chết từ từ dù vẫn tưới tắm mỗi ngày.
Chỉ khác là không chết khô.



Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

Vì cái gì?

Đã lâu đi làm không còn nghe phải "vì nước vì dân"...
Chỉ nghe họ nhắc nhau, hết lòng hết sức vì cái chỗ làm của mình, tức là vì công ty đang trả lương cho mình
Công ty sống mình sống, công ty chết thì mình kiếm...công ty khác. Nhưng chung qui còn làm ngày nào thì dóc hết sức ngày đó.
Công ty còn sống, thì còn nộp thuế, thuế góp phần nuôi sống bộ máy quản lý đất nước. Nhưng không hề nghe họ nói vì đất nước.
Công ty này sống sẽ kéo theo vài công ty khác sống, nhiều công nhân có việc làm để sống. Nhưng không hề nghe họ nói vì dân.
Họ vì cái gì mà lao tâm khổ tứ để mà cưng mà yêu mà chìu khách hàng đến như vậy?
???
Sách nói họ vì lợi nhuận!




Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Khách lạ


(Viết tiếp Ngôi nhà)
Ông chủ nhà lại cặm cụi bên mớ đồ chơi tự chế của mình, lau chùi sửa chữa cái cũ, rồi mầy mò làm cái mới. Lão cười một mình với hình thù quái dị của món đồ chơi  tự làm, có khi lão trầm ngâm với món nào đó rồi cất sâu và góc, không muốn ai thấy
Hôm đó lão vẽ tranh, một bức tranh trừu tượng với gam mà xám, có những vòng, những đường, những bệt  tối màu mà thoạt nhìn có thể giống cảnh chiều mưa nơi xóm vắng, hay lấp ló những trong khói bụi với những mặt người xanh xao, cũng có thể giống đôi mắt mở to trong đêm tháng mười lặng lẽ...
Lão ngồi sát vách, trong góc nhà, cứ bần thần nhìn bức tranh dang dỡ
Lão không hề biết, có một người khách đã bước vào nhà tự lúc nào, đang tò mò nhìn và cố hiểu mấy món đồ chơi không giống hàng chợ mà chủ nhà để khắp nơi, có lúc cô cười mĩm, có lúc nhăn mày...Ba lô vẫn trên vai, lưng áo vẫn còn ướt mô hôi, mái tóc dài bới gọn, đôi mắt đượm buồn mang nỗi niềm gì đó 
Cô ta nhẹ nhàng đặt món đồ chơi vào chỗ cũ, nhẹ nhàng chào tạm biệt, nheo mắt hứa sẽ gì đó nghe không rõ rồi lẹ làng quay lưng
Lão ngước vội ra cửa nhìn theo, bàn tay vô thức phệt một nét dài, màu sáng trên bức tranh dang dở, mà thoạt nhìn giống như ánh chớp trong chiều mưa giông...