Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011

Đối chơi...



Sớm mai thương mai nở sớm
Chiều xuân tiếc xuân xế chiều

Thứ Bảy, 29 tháng 1, 2011

Ông cống


Không phải là ông hương cống ngày xưa văn hay chữ tốt, mà có được ông cống là cả vùng hãnh diện. Cũng không dám phạm thượng tới ông nghè mà tên tuổi có khi được tạc vào bia đá ở Văn miếu
Ông cống đây là ông chuột cống. Lũ này lên hàng…ông không phải nhờ tài mà nhờ tật, cái tật do cha  sanh mẹ đẻ nó, là phải gặm mọi thứ trước mặt bất kể dơ hay sạch, lành hay rách… nó phá từ cái mới tượng hình cho tới cái nằm trên bàn thờ tổ tiên hàng thế kỷ….
Từ cổ chí kim, chuột chưa bao giờ được xem là động vật hữu ích (trừ chuột bạch) nó được xếp vào loài...phá hại, vì nó hại quá nên người ta lại sợ, sợ không biết chừng nào có cắn phá bồ lúa của mình nên cầu mong nó rũ lòng thương…bớt hại, rồi không ai bảo ai cứ tôn nó lên làm ông, biết đâu nó sẽ hiền lại không chừng. Từ đó, lũ chuột nghiểm nhiên được khoác "danh hiệu" Ông tý, còn HVH thì gọi là...ông cống (kèm một lạy tạ tội vì phạm húy với các Ông cống tiền bối)
Lũ ông cống này có đặc trưng là đầu nhỏ mà mình thì to, rất to. To đến nỗi trở nên dị dạng, đám mèo ngày xưa từng vờn ông cống làm vui thì ngày nay cũng giương mắt bé mà nhìn ông với cái nhìn khó tả, tôi trộm thấy thấp thoáng trong mắt lũ mèo kia thì cống chỉ là chuột - một con chuột dị thường, với sự phát phì bất thường kèm theo biến đổi vùng hầu họng nó không còn phát âm "chuẩn" chí chóe như ngày nào mà tiếng nó trở nên khác lạ, lạ đến nỗi những con mèo già rụng răng cũng phải nghểnh cổ lắng nghe, ra chiều thấm thía…
Tết năm mèo, nói chuyện mèo sợ…ông cống.
Một chút vui, có khi đêm nay về mình ngủ được chăng?

Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2011

Tháng chạp, nghêu ngao…



Năm nào cũng cũng vậy, đầu năm thì thư thã, nghêu ngao, nên cuối năm việc nào cũng  lứa mứa,  họp hành liên miên, công việc dồn dập, ai nấy đều tất bật và...lu bu. Sếp đòi báo cáo thì…khóc hẹn, nhưng độ nhậu thì phải ra vì người ta đâu có chờ,  ơn trời, còn mình  thì vẫn có thời gian…viết blog.
Thế mới biết, làm cái nhà, thì phải xem giàn mống, cột, đà, mà quyết định cái gắn vô, chồng lên, đeo theo cho phù hợp, bởi muốn thêm thắt gì cũng không được quá sức chịu đựng của nó, nếu không muốn phải chống lún, trám trét sau này.
Mình coi công chuyện hàng ngày cũng giống như...xây nhà, xem cái cột, cái  đà ở đâu thì cứ bám vào đó mà đeo, mà xây, và xem cột xem đà như vấn đề trung tâm, không đi xa quá vì sức mình có hạn.
Nhưng vấn đề trung tâm để bám vào giải quyết thì của quan không giống của lính.  Quan là người chơi cờ còn lính là con cờ, con cờ chỉ cần đi đứng cho đúng ô, đúng chỗ, còn thế thần, mưu mẹo là vấn đề của quan.
Cái vấn đề trung tâm, thường nó trơ trơ đó, nhưng không phải ai cũng thấy, nên có lắm chuyện cười ra nước mắt: diễn giả thì nghêu ngao trên diễn đàn vì nói mãi nhưng thứ đại loại như…mặt trời mọc ở đằng đông, lặn ở đằng tây, "sức khỏe là vốn quí"; "giáo dục là quốc sách"; rồi "các anh phải làm sao, làm sao…" còn làm như thế nào thì chờ hoài không thấy ông chỉ dùm, nên mới có chuyện họp triền miên mà làm thì không được.
Ở nhà thương, nhà trường hay nhà gì cũng vậy, nếu mọi người từ bác bảo vệ cho tới ông (bà) giám đốc đều thương người bệnh, vì học trò, lo cho thứ dân...thì xã hội bớt nhiều ca thán. Còn chăm bẳm phấn đấu làm vì cái giấy khen thì bố ơi, người ta chỉ chú ý làm hồ sơ cho đẹp, báo cáo cho kêu, để  cấp trên vui lòng, cho cấp dưới vừa dạ, còn lại thì...mặc tình.
Mà đã mất nhiều thời gian cho hồ sơ thì giảm thời gian cho bệnh nhân hoặc học trò, giảm chi phí xà bông, tăng chi phí…"dầu mỡ" (bôi trơn ấy mà). Cho nên nhiều nơi, ngoài cái danh hiệu đạt chuẩn thì không có gì thêm.

Em bị...bị gãy chân ư? thì vấn đề trung tâm của em là nhất nhất phải thực hiện đúng "y lệnh" của bác sĩ, mọi công việc, cho dù đó là chuyện sống chết của hôm qua thì bây giờ cũng phải gác lại.
Giống như thế trên bàn cờ, đôi khi phải bỏ pháo, bỏ xe nhưng giữ được tướng vậy.
Thôi rồi ta lại nghêu ngao

Thứ Ba, 18 tháng 1, 2011

Khẩu hiệu...

Nếu không nhắc thì có bao nhiêu người ăn thực phẩm ôi thiu mốc hỏng nhỉ? 
Mục tiêu cuối cùng của truyền thông giáo dục sức khỏe là làm cho đối tượng thay đổi hành vi, từ có hại sang có lợi cho sức khỏe.
Xem ra làm được một khẩu hiệu gây ấn tượng, có hiệu quả, trong thời buổi  ra đường gặp quảng cáo như hiện nay quả là khó khăn.


Sạch hơn - Ngon hơn! 
(Bà con xem thử một slogan của HVH)

Thứ Ba, 11 tháng 1, 2011

Tản mạn đầu năm


Hôm nay là ngày 11 tháng 01 năm 2011. Một ngày có 5 con số một - ngày ngũ linh!
Có người nói hôm nay là ngày may mắn, chắc vậy, vì không may sao mà Đại hội Đảng lại khai mạc đúng vào ngày này? Còn dân chơi xe thì kỵ bốn con số 1, bởi nó giống...4 cây đèn cầy trên quan tài, bảng số tứ quí 1, quí thì quí nhưng không ai mua cả!
HVH chọn nó là ngày đầu năm để viết bài mới cho trang blog này, vì theo  HVH, hôm nay là ngày đặc biệt, nó đan xen giữa may và rủi, nó ẩn chứa sự thất bại bên cạnh cái thành công. Chuyện thành - bại luôn xoay tròn và đổi chỗ cho nhau, như ông bà ta thường nhắc "thất bại là mẹ thành công" để cho ta đừng nguôi ý chí. Cái rủi hôm qua, hôm nay lại là cái mầm cho sự may mắn ngày mai, đó là triết lý của chuyện Tái ông thất mã.
Tản mạn vài dòng, mình viết cho ta.