Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Rối.

Hôm qua rảnh, đi coi múa rối.
Đúng là rối thật.
Đám diễn thì thật giỏi, chỉ cần chọt chọt vài cái là...rối tung lên.
Khán giả mở mắt nhìn con rối, bàn tán, huýt sáo, vỗ tay tán thưởng
Duy có một ông già, đang xem không cười, không khen, chỉ chép miệng mấy tiếng: chúng trẻ - giỏi và độc!
Hy vọng mọi người đừng  xem nhau như con rối.

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Ma


Nhớ hồi xưa, mình học cũng chẳng giỏi giang gì, đôi khi...bận làm thơ quên học bài, bí quá cũng phải copy.
Copy thì phải "canh thầy" là đương nhiên, nhưng thời đó thì "canh" thằng bạn mới là vất vã, vì copy là một lỗi mà khi giận nhau nó có thể chửi là "đồ copy" thì quê lắm
Cho nên hầu hết thà chịu dốt, chịu bị đòn chớ không thèm copy.
Bây giờ thì copy trở nên bình thường trong thiên hạ, nghe đồn là "không copy bất thành...tiến sĩ "
Nhưng Chúa ơi, thường dân như con làm sao diễn đạt nỗi chuyện như vầy: Cái chung là bất ổn, rất bất ổn, nhưng riêng chỗ của mình, chỗ bạn, chỗ chúng nó...đều rất ổn
Tóm lại: biết là có nhưng nhìn không thấy, có thấy thì cũng không rõ, khi thấy được rõ thì không còn to, vì không to nên là nhỏ, mà chuyện nhỏ thì coi như không có.
Nó như ma vậy, ai cũng nói có, nhưng không ai thấy.
Nên đành phải copy thôi.
Hu hu.

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Ẩn


Cái điện thoại gọi là thông minh của mình dạo này mau hết pin, mặc dù mới mua, mới xài chưa bao lâu. Pin hết thì sạc, chuyện cũng không có gì lớn. 
Thắc mắc nên mày mò coi sao, mới biết vì nó chạy ẩn nhiều chương trình cùng lúc nên hao pin.
Thế là mình off hết, chỉ chừa lại cái cơ bản nhất của nó là chờ đợi - nghe - gọi -  nhắn tin. Lập tức nó phục hồi công lực, pin dai như...đỉa. 
Có người nhắc, lúc rày tóc mày bạc nhiều hơn, mặt thì xộm hơn, ít cười, ít nghêu ngao trên blog hơn...
Người ta dạy nhau rằng, muốn hạnh phúc phải thả hồn cùng lá hoa hiện tại; đừng lục tìm quá khứ để tiếc; chớ ngồi lo sợ hãi tương lai; hãy là chính mình chớ nghe lời thiên hạ; bỏ đi căm thù, nuôi đưỡng thương yêu...
Học hoài, đọc hoài mà làm không được, ông bà thầy lại nói: bất hạnh là tại...mình không thấy hạnh phúc, chớ hạnh phúc ở đầy quanh ta!
Bỗng nhìn cái điện thoại...
Ước gì...




Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

Chờ đợi

Rồi cũng qua một ngày Chủ nhật.
Rồi cũng qua một ngày chờ đợi: với nhiều cung bậc: nôn nao, hồi hộp, căng thẳng, vở òa, thất vọng, rồi trầm uất...
Sẽ còn nhiền lần như như vậy nữa.
Chắc chắn thế
Sẽ chờ đợi.
Chỉ chờ đợi thôi sao?




Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Lạnh xương sống

Đọc bản tin này trên báo Dân trí, thấy lạnh xương sống.
Hèn chi...

TPHCM:

Đặc xá do nhà tù quá tải, không phải do cải tạo tốt

(Dân trí) – "Có những đợt đặc xá là do nhà tù quá tải chứ không phải do giáo dục tốt nên tái phạm nhiều", "Tên gọi SBC (săn bắt cướp) không còn phù hợp nên chuyển thành cảnh sát đặc nhiệm"... tướng Phan Anh Minh giải đáp nhiều câu hỏi của đại biểu HĐND thành phố.


Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

Kiên cường

Từng bước liu xiu
cố chạy.
Nụ cười ngạo nghễ
cố quên
Dù trước là núi
Dù sau là vực
Dù mặt đất ngã nghiêng...
Bạn cắn răng cười .
Tôi rưng rưng cười.
Thiên hạ ha ha cười
Ngày tận thế
Vu vơ...








Bí mật


Nặng nề và gai góc.
Khi buốt giá lúc nóng bừng.
Nặng khi mang, khó khi vác.
Giấu cháy nhà, quăng cháy xóm.
Không dễ dàng
Cất
Giấu
Mang theo
Quăng đi
Ôi bí mật
Ta không cần ngươi....